Ông luôn cố gắng nói, giơ một bàn tay lên như thể ý của ông cần được nhấn mạnh. Nhưng cứ bắt đầu là ông lại cười khúc khích và phải bám vào chổi. Trương Anh Hào không ép ông vội, hắn có thể đợi. Trương Anh Hào có cả kỳ cuối tuần mà, ông ta thì có cả phần đời còn lại.
“Ừ, đúng thế thật.” - Ông già nhăn nhở, ông chẳng còn chiếc răng nào. - “Ừ, đúng thế thật.”
Trương Anh Hào nhìn ra phía ông.
“À chuyện gì thế hả ông?” - Trương Anh Hào cười lại với ông.
Ông quét tù vẫn cười khúc khích, cứ như thế mất một lúc.
“Ừ, đúng thế thật.” - Ông nói, giờ thì ông đã kiểm soát được tiếng cười của mình. - “Tôi đã ở nơi này từ buổi ban đầu, vâng thưa ngài, từ khi Adam còn là một cậu bé. Nhưng đây là điều tôi chưa bao giờ thấy. Chưa bao giờ thưa ngài, trong suốt những năm qua.”
“Ông chưa bao giờ thấy điều gì, ông già?” - Trương Anh Hào hỏi.
“Vâng.” - Ông ta nói. - “Tôi đã ở đây suốt bao năm, và tôi chưa bao giờ thấy ai trong buồng giam đó mặc quần áo như ngài cả.”
“Ông không thích quần áo của tôi sao?” - Trương Anh Hào hỏi, hắn ngạc nhiên.
“Tôi không nói thế, thưa ngài, tôi đâu nói rằng tôi không thích quần áo của ngài.” - Ông già đáp. - “Tôi cũng thích đồ của ngài. Bộ đồ rất đẹp, vâng thưa ngài, vâng đúng thật, rất đẹp.”
“Vậy chuyện là sao?” - Trương Anh Hào hỏi.
Ông già lại cười khúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901652/chuong-177.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.