Tay ăn bánh rán bước ra ngoài hành lang, một lúc lâu sau thấy bưng khay lại. Trên đó là vài chiếc đĩa được đậy lại, vài chiếc cốc giấy và một bình giữ nhiệt. Anh ta đặt khay lên bàn rồi cả hai theo hành lang bước ra. Khóa cửa từ phía ngoài. Bầu không khí trở nên yên lặng như trong mồ.
Hai người Trương Anh Hào ăn.
Cơm với cá, đồ ăn dành cho ngày thứ sáu. Cà phê trong bình giữ nhiệt.
Lộ Tri Thức chẳng nói gì. Anh ta nhường hầu hết chỗ cà phê cho Trương Anh Hào. Một điểm ghi cho Lộ Tri Thức.
Trương Anh Hào cho đồ ăn thừa vào khay rồi đặt khay xuống sàn. Còn ba giờ nữa để phung phí. Trương Anh Hào ngả ghế ra phía sau và gác chân lên bàn. Không thoải mái, nhưng cũng tàm tạm. Một buổi tối ấm áp.
Trương Anh Hào nhìn qua phía Lộ Tri Thức chẳng chút tò mò. Anh ta vẫn im lặng. Trương Anh Hào chưa bao giờ nghe thấy anh chàng nói gì trừ lúc nghe qua loa điện thoại của Tiêu Mông. Lộ Tri Thức nhìn lại Trương Anh Hào, gương mặt anh ta đầy sự khổ đau và sợ hãi. Anh chàng nhìn Trương Anh Hào như thể Trương Anh Hào là sinh vật từ thế giới khác tới vậy. Người này nhìn chằm chằm vào Trương Anh Hào cứ như hắn khiến anh ta lo lắng. Rồi Lộ Tri Thức nhìn đi nơi khác.
…
Nếu là Nguyễn Văn Khoa, có lẽ y sẽ không quay trở lại hồ Tình Nhân. Giờ đã là thời điểm quá muộn trong năm để đi về phía bắc. Ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901651/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.