Ba người họ cách thị trấn ba trăm mét về phía bắc. Trương Anh Hào có thể trông thấy tháp chuông nhà thờ phía xa. Ba người họ bước tới chỗ chiếc xe vận chuyển trong bầu không khí ấm áp của buổi chiều tối. Má phải Trương Anh Hào ngứa ran lên dưới ánh nắng mặt trời đang hạ thấp xuống chân trời.
Tài xế đẩy cửa xe vào phía trong. Lộ Tri Thức bước lên xe. Trương Anh Hào theo sau anh ta, lóng ngóng xoay thân người vào lối đi. Chiếc xe trống trơn. Người lái xe chỉ chỗ ngồi cho Lộ Tri Thức. Ông ta kéo tấm vải vinyl xuống che cửa sổ, Trương Anh Hào bị kéo ngồi kế bên. Người lái xe quỳ xuống chiếc ghế phía trước và bấm hai cổ tay còn lại của hai người Trương Anh Hào vào thanh crôm gắn trên chiếc ghế. Rồi ông ta lần lượt lắc từng chiếc còng, để biết chúng đã chắc. Trương Anh Hào không trách gì người lái xe. Trương Anh Hào đã từng làm việc ấy. Chẳng gì tệ hơn việc chở những tù nhân được tự do chân tay.
Người lái xe bước về ghế của mình. Ông ta mở máy xe với tiếng bình bịch khá to của động cơ diesel. Cả xe rung lên. Không khí nóng, phát ngộp. Không có điều hòa nhiệt độ, không cửa sổ nào mở. Trương Anh Hào có thể ngửi thấy mùi khói dầu. Tiếng bánh răng nghiến vào nhau ken két và chiếc xe chuyển động. Trương Anh Hào liếc sang phải, không có ai đưa tiễn.
Bọn họ chạy theo hướng bắc ra khỏi đồn cảnh sát, lưng xây lại phía thị trấn, hướng về phía quốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901650/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.