“Tôi lấy làm tiếc, anh Khoa.” - Viên cảnh sát nói với Trương Anh Hào.
“Ông thấy tiếc hả?” - Trương Anh Hào nói. - “Ông tống hai người vô tội vào tù nên lấy làm tiếc hả?”
Tiêu Mông nhún vai, trông có vẻ không vui vì chuyện ấy.
“Đồn trưởng Phàn Văn Thịnh muốn thế.” - Ông ta nói. - “Anh ta nói đây là quyết định cuối cùng, không cho chúng tôi thay đổi vào cuối tuần. Mà anh ta là sếp, phải không?”
“Chắc hẳn là ông đang đùa rồi.” - Trương Anh Hào nói. - “Ông ta là tên khốn nạn. Ông ta gọi Hà Thiên Lạc là kẻ dối trá, gọi người của chính ông ta như thế đấy.”
“Không chính xác thế.” - Tiêu Mông nhún vai. - “Ý đồn trưởng là có thể đó là một vụ cấu kết, anh biết đấy, có thể đúng thực là Lộ Tri Thức đã không có mặt ở đó, nhưng anh ta thuê anh làm việc ấy. Một vụ cấu kết, hiểu không? Phàn Văn Thịnh nhận định rằng việc thú nhận bị làm quá lên có thể do Lộ Tri Thức e ngại anh và quá sợ anh đến nỗi không dám chỉ ra anh ngay. Phàn Văn Thịnh cho rằng anh đang trên đường tới nhà Lộ Tri Thức để thanh toán tiền thì bị chúng tôi tóm. Sếp tôi cho rằng đó là lý do anh đã chờ tới tám tiếng đồng hồ, nhận định rằng đó là lý do hôm nay Lộ Tri Thức ở nhà, không đi làm để đợi anh tới thanh toán tiền.”
Trương Anh Hào im lặng. Trương Anh Hào thấy lo lắng. Đồn trưởng Phàn Văn Thịnh thật nguy hiểm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901649/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.