Lộ Tri Thức trông như một người khác hẳn. Anh ta xám nhợt, mồ hôi túa ra, làn da rám nắng đã biến mất. Anh ta trông nhỏ bé hơn. Lộ Tri Thức trông như bị ai đó rút hết không khí và để cho xẹp dí. Cơ thể anh ta co rúm lại như người bị hành hạ bởi cơn đau. Đôi mắt sau gọng kính vàng đờ đẫn, nhìn chăm chăm đầy vẻ hoảng loạn và sợ hãi. Trong lúc Liệu Tận Uông mở khóa buồng giam bên cạnh buồng Trương Anh Hào, Lộ Tri Thức đứng run rẩy. Anh ta không hề cử động. Anh ta đang run lên. Liệu Tận Uông nắm lấy cánh tay Lộ Tri Thức đẩy vào trong. Ông ta kéo cửa khóa lại. Các chốt cửa chạy điện bập vào, Liệu Tận Uông bước trở về căn phòng nhiều đồ gỗ hồng sắc.
Lộ Tri Thức ở nguyên chỗ Liệu Tận Uông đã đẩy vào, đờ đẫn nhìn vào khoảng không. Rồi anh ta chầm chậm đi lùi tới khi kịch tường buồng giam. Anh ta tựa lưng vào đó và trượt người xuống sàn, gục đầu xuống gối, tay buông thõng. Trương Anh Hào có thể nghe tiếng ngón tay cái run rẩy gõ trên nền thảm bằng nylon cứng. Phong Tiểu Mạn ngồi ở bàn chằm chằm nhìn anh ta. Viên thượng sĩ ở quầy tiếp tân ngó sang. Họ đang nhìn một con người suy sụp.
…
Trương Anh Hào nghe có lời qua tiếng lại trong căn phòng gỗ hồng sắc ở phía sau. Đó là những tiếng tranh cãi gay gắt, tiếng bàn tay vỗ xuống bàn.
Cửa mở và Hà Thiên Lạc bước ra cùng đồn trưởng Phàn Văn Thịnh. Hà Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901648/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.