Liệu Tận Uông mở cửa như một tài xế chuyên nghiệp. Trông ông ta như xoắn cả người vì ngôn ngữ cơ thể không thống nhất. Một phần bày tỏ sự tôn trọng vì đây là một tay làm trong ngành ngân hàng ở Atlan. Một phần thân thiện bởi đây là bạn chơi bowling của đồng nghiệp ông ta. Một phần nghiêm túc bởi đây là người có số điện thoại được giấu trong giày một xác chết.
…
Lộ Tri Thức ra khỏi xe. Liệu Tận Uông đóng cửa. Lộ Tri Thức chờ đợi. Liệu Tận Uông bước vòng qua anh ta và kéo cánh cửa kính lớn của đồn. Nó mở ra dù lớp doăng cao su níu lại. Lộ Tri Thức bước vào trong.
Người này da trắng, cao. Anh ta trông như một trang tạp chí, một trang quảng cáo, kiểu quảng cáo sử dụng một bức ảnh sặc hơi tiền. Lộ Tri Thức ngoài ba mươi một chút, trông mảnh dẻ chứ không khỏe mạnh. Mái tóc anh ta màu cát, rối bù, cắt ngắn vừa đủ lộ ra đôi lông mày thể hiện sự thông minh. Thế cũng đủ nói với thiên hạ rằng: “Đúng, tôi từng là một tay công tử, nhưng này, giờ tôi là một người đàn ông đấy.” Lộ Tri Thức đeo cặp kính tròn gọng vàng. Anh ta có cái cằm vuông, làn da rám nắng đẹp. Hàm răng anh ta rất trắng, nhiều chiếc phô rõ lúc anh ta mỉm cười với viên thượng sĩ làm văn phòng.
Lộ Tri Thức mặc áo phông cổ bẻ đã phai màu có in biểu tượng nho nhỏ quần vải conon chéo, loại quần áo trông cũ khi ta mua với giá năm trăm xu. Lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901647/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.