Gã ở gần nhất đeo cặp kính râm hơi tối, loại làm dịu bớt ánh nắng, được làm bằng hợp chất halogen và bạc. Có lẽ lần gần đây nhất tay này trông thấy mặt trời là vào những năm chín mươi. Có thể gã sẽ không bao giờ thấy lại mặt trời, thế nên cặp kính râm trở nên thừa, nhưng trông vẫn đẹp. Cũng giống như các cơ bắp, cũng như mấy cái khăn và áo bị xé.
Trương Anh Hào chờ đợi. Tên đeo kính râm trông thấy hai người Trương Anh Hào. Vẻ ngạc nhiên của gã nhanh chóng chuyển thành sự phấn khích. Gã thông báo cho tên to nhất trong đám bằng cách đập vào cánh tay hắn ta. Tên to lớn nhìn quanh, trông hắn vô hồn, rồi hắn ngoác miệng cười.
Trương Anh Hào chờ đợi. Đám đàn ông tập trung lại phía ngoài buồng giam của hai người Trương Anh Hào.
Chúng nhìn vào. Tên to lớn kéo cửa buồng hai người Trương Anh Hào ra. Rồi những tên khác lần lượt mở rộng cửa ra, chúng chốt lại cho cửa khỏi đóng vào.
“Xem những gì chúng gửi cho ta này.” - Tay to con cất tiếng. - “Bọn mày biết chúng đã gửi gì cho ta chứ?”
“Chúng gửi cho ta gì thế?” - Kính râm hỏi.
“Chúng gửi cho ta thịt tươi.” - Tay to lớn đáp.
“Chắc chắn là thế rồi, ông bạn.” - Kính râm nói.
“Thịt tươi. Thịt tươi cho mọi người.” - Tay to con nói.
Hắn nhăn nhở, quay nhìn cả nhóm và tất thảy đều cười đáp lễ, đập tay ăn mừng.
Trương Anh Hào chờ đợi.
Tên to lớn bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901653/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.