“Không.” - Ông ta đáp. - “Kể từ khi phát minh ra ô tô, chẳng ai đi bộ hết quãng đường dài ấy. Vậy nên tại sao anh không có địa chỉ? Anh từ đâu tới? Hãy trả lời đi. Ta hãy làm xong việc này.”
“Được rồi, ông Mông, ta hãy làm cho xong.” - Trương Anh Hào nói. - “Tôi không có địa chỉ bởi tôi chẳng định cư ở đâu cả. Có thể một ngày tôi sẽ định cư ở đâu đó và rồi tôi sẽ có địa chỉ, tôi sẽ gửi cho ông một tấm bưu ảnh và ông có thể kẹp nó vào cuốn sổ địa chỉ khốn kiếp của ông, bởi có vẻ ông quan tâm ghê gớm đến chuyện ấy.”
Tiêu Mông chăm chú nhìn Trương Anh Hào và xem xét xem nên xử trí kiểu gì. Ông ta chọn đi theo lối kiên nhẫn, kiên nhẫn nhưng ương bướng, kiểu như ông ta là người không thể bị chùn bước.
“Anh từ đâu tới?” - Tiêu Mông hỏi. - “Địa chỉ mới nhất của anh là gì?”
“Chính xác thì ý ông là gì khi ông hỏi tôi từ đâu tới?”
Môi viên thám tử mím chặt lại. Trương Anh Hào cũng đang làm cho ông ta khó kiềm chế, nhưng Tiêu Mông vẫn kiên nhẫn.
Đan vào sự kiên nhẫn là lời mỉa mai lạnh băng.
“Được rồi.” - Ông ta nói. - “Anh không hiểu câu hỏi của tôi, vậy thì để tôi cố gắng làm rõ nó vậy. Ý tôi là đâu là nơi anh sinh ra hoặc nơi anh đã sống trong phần lớn cuộc đời mà anh rõ ràng coi nó có ý nghĩa nổi bật xét về khía cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901626/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.