“Liệu người lái xe sẽ nhớ chứ?” - Tiêu Mông lại hỏi.
“Có thể.” - Trương Anh Hào đáp. - “Đó là điểm dừng đặc biệt. Tôi phải đề nghị ông ấy dừng xe.”
Trương Anh Hào trở nên giống một người quan sát. Tình hình trở nên không rõ ràng. Công việc của Trương Anh Hào trước đây cũng không khác với việc của Tiêu Mông là bao. Trương Anh Hào thấy cảm giác quen thuộc, như đang bàn bạc với Tiêu Mông về vụ việc liên quan tới một kẻ khác. Như thể hai người họ là hai đồng nghiệp đang bàn về một vấn đề cần tháo gỡ.
“Tại sao anh không làm việc?” - Viên cảnh sát hỏi.
Trương Anh Hào nhún vai, cố gắng giải thích.
“Vì tôi không muốn làm.” - Trương Anh Hào trả lời. - “Tôi đã làm việc bảy năm, chẳng đi tới đâu. Tôi cảm thấy như mình đã cố gắng theo cách của người ta và thật là khốn nạn. Giờ tôi sẽ cố gắng theo cách của mình.”
Tiêu Mông ngồi nhìn Trương Anh Hào.
“Trong quân đội anh có gặp rắc rối gì không?” - Ông ta hỏi.
“Không nhiều hơn ông khi ở đây.”
Tiêu Mông ngạc nhiên.
“Anh nói thế là ý gì?” - Ông ta hỏi.
“Ông đã làm việc ở đây hai chục năm.” - Trương Anh Hào nói. - “Đó là điều ông đã nói với tôi, ông Tiêu Mông ạ. Vậy tại sao ông lại ở đây, ở chốn nhỏ bé chẳng có gì đặc biệt này? Lẽ ra ông nên nhận lương hưu và đi câu cá. Ở hồ Tình Nhân hay bất kỳ đâu. Câu chuyện của ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901629/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.