“Được rồi!” - Ông ta nói. - “Chúng ta có một vài câu hỏi, phải không?”
Chất giọng của ông ta trầm, nghe như tiếng ầm ầm, không phải giọng miền bắc. Người đàn ông này có dáng vẻ và chất giọng như một chủ ngân hàng ở Hạ Cửu Vũ, trừ một điều ông ta là người da đen.
“Tôi là Tiêu Mông.” - Ông ta nói. - “Cấp bậc đại úy. Tôi là người đứng đầu đội thám tử của đồn này. Tôi biết anh đã được thông báo về các quyền của mình. Anh vẫn chưa xác nhận rằng anh đã hiểu các quyền đó. Trước khi tiếp tục, ta phải thực hiện điều sơ đẳng ấy đã.”
Chẳng phải một tay chủ ngân hàng ở Hạ Cửu Vũ, giống một tay tốt nghiệp cao học hơn.
“Tôi hiểu các quyền của mình.” - Trương Anh Hào lên tiếng.
Tiêu Mông gật đầu.
“Tốt!” - Ông ta nói. – “Tôi vui về điều đó. Luật sư của anh đâu?”
“Tôi không cần luật sư.” - Trương Anh Hào đáp.
“Anh bị cáo buộc giết người.” - Viên cảnh sát nói. - “Anh cần luật sư. Anh biết là chúng tôi sẽ bố trí cho một luật sư. Không phải trả tiền. Anh muốn chúng tôi cung cấp luật sư miễn phí không?”
“Không, tôi không cần luật sư.” - Trương Anh Hào trả lời.
Đội trưởng thám tử mang tên Tiêu Mông nhìn chằm chằm Trương Anh Hào qua các kẽ ngón tay một lúc lâu.
“Được rồi!” - Ông ta nói. - “Nhưng anh sẽ phải ký vào một bản tuyên bố. Anh biết đấy, tuyên bố rằng anh đã được khuyến cáo là anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901623/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.