Trương Anh Hào cho là họ sẽ bỏ hắn một mình một thời gian. Mọi chuyện hay diễn ra kiểu ấy. Sự biệt lập khiến người ta rất muốn nói chuyện, việc rất muốn nói chuyện có thể trở thanh sự thôi thúc muốn thú nhận.
Một vụ bắt giữ hung bạo và sau đó là một giờ biệt lập là chiến thuật rất tốt.
Nhưng Trương Anh Hào đã đoán sai. Họ đã không lên kế hoạch cho Trương Anh Hào biệt lập một tiếng. Có lẽ đó là lỗi chiến thuật nhỏ thứ hai.
Liệu Tận Uông mở khóa cửa bước vào. Ông ta cầm một chiếc cốc nhựa đựng cà phê. Rồi viên cảnh sát này ra hiệu cho người phụ nữ mặc sắc phục vào phòng - người Trương Anh Hào đã trông thấy khi ngồi ở bàn ngoài kia. Tiếng khóa cửa nặng nề kêu tách phía sau lưng cô ta. Cô ta cầm một chiếc cặp kim loại đặt lên bàn. Cô ta mở cặp lấy ra một thanh dài màu đen có gắn các con số bằng nhựa trắng.
Nữ cảnh sát đưa thứ đó cho Trương Anh Hào với vẻ thông cảm, hàm chứa lời xin lỗi thoáng qua rất nhanh mà các y tá nha khoa hay sử dụng. Trương Anh Hào dùng hai bàn tay bị còng nhận lấy, nheo mắt nhìn xuống để chắc chắn rằng nó được dựng đúng chiều và đặt dưới cằm mình.
Nữ cảnh sát lấy một chiếc máy ảnh xấu xí từ trong cặp ra đặt đối diện với Trương Anh Hào. Cô tì hai khuỷu tay lên bàn để nắm chắc lấy nó. Cô ta ngồi ngả về phía trước, bầu ngực cô tì lên cạnh bàn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901621/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.