Trương Anh Hào thấy viên thượng sĩ ghi nhận những cái lắc đầu, chúng giống như thông báo rằng hắn không có mang vũ khí trong người.
Hai người trong nhóm hỗ trợ nắm hai bên khuỷu tay Trương Anh Hào. Người cầm súng trường vẫn chĩa súng vào hắn.
Viên thượng sĩ bước lên trước. Ông ta là người da trắng, dáng gọn gàng, thể thao - săn chắc và rám nắng. Ông ta chừng ba mươi mấy tuổi, thẻ tên phía trên túi áo ông ta ghi: Liệu Tận Uông. Người này nhìn Trương Anh Hào.
“Anh bị bắt về tội giết người.” - Ông ta nói. - “Anh có quyền được giữ im lặng. Bất kỳ điều gì anh nói có thể được sử dụng làm bằng chứng chống lại anh. Anh có quyền yêu cầu luật sư đại diện. Nếu anh không có đủ tiền thuê luật sư, quận Vũ Thiên sẽ chỉ định cho anh một luật sư miễn phí. Anh hiểu những quyền này chứ?”
Đó là sự truyền đạt chuẩn lời cảnh báo. Liệu Tận Uông nói một cách rành rọt. Ông này không đọc từ một tấm thẻ. Viên cảnh sát nói như thể ông ta biết lời cảnh báo ấy có ý nghĩa thế nào, vì sao nó quan trọng với ông ta và với Trương Anh Hào.
Trương Anh Hào không nói gì.
“Anh hiểu các quyền của mình không?” - Viên cảnh sát hỏi lần nữa.
Một lần nữa Trương Anh Hào không nói gì. Kinh nghiệm cho Trương Anh Hào thấy rằng im lặng tuyệt đối là cách tốt nhất. Nói một điều gì đó là nó có thể bị nghe không chuẩn, hiểu lầm, suy diễn sai. Nó có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901619/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.