Thế là họ liền kêu lên.
“Có cạm bẫy. Hãy mau cứu ta, Anh Hào.”
“Mau tránh xa ra, Anh Hào huynh. Đừng để sa bẫy như bọn muội.”
…
Hoa Cúc tỉnh lại trước. Nàng thất kinh vì phát hiện chỉ có nàng và Bạch Cúc, hai người họ không hiểu sao lại cùng nhau nằm rúc người ngay phía sau một tảng đá lớn lộ thiên, không hề có Trương Anh Hào bên cạnh.
Nàng lay gọi Bạch Cúc: “Tỉnh dậy đi Bạch Cúc. Ngươi ngất đã bao lâu? Có biết vì sao chúng ta ở đây? Và ngươi có nhìn thấy họ Trương ở đâu không?”
Bạch Cúc ngơ ngác không kém gì Hoa Cúc. Nàng ngồi dậy, nhìn quanh và kêu: “Hoa Cúc tỷ tỉnh lại trước muội, hãy nói đi, sao chúng ta bỗng dưng xuất hiện ở chốn này? Không thấy Anh Hào huynh, lẽ nào chính y đã đưa chúng ta đến đây. Và bây giờ y đang loanh quanh đâu đó chờ chúng ta tỉnh lại?”
Hoa Cúc cau mày và nói lên sự nghi ngờ của nàng: “Có thể là y đưa chúng ta đến đây. Nhưng bảo y có ý chờ chúng ta tỉnh lại thì không hẳn. Ta nghĩ lẽ nào y không nhân cơ hội này bỏ đi. Bởi nếu là ta, ắt hẳn ta cũng hành động như thế.”
Đoạn Hoa Cúc đứng lên. Theo bản tính tự nhiên của nữ nhân, nàng đưa tay chỉnh lại quần áo, miệng thì bảo: “Thôi, cứ mặc y. Chúng ta toàn mạng là tốt rồi, hãy mau tìm lối quay về chỗ tiểu thư thì hơn.”
Bỗng nhiên, Bạch Cúc kêu: “Sao có vài giọt máu dây vào quần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901582/chuong-146.html