Hoa Cúc một mình tiến đến, sau đó nhanh chóng lùi lại: “Đúng là địch nhân, nhưng đã chết. Vậy là người kỳ bí nọ sau khi giết hết lũ ngoài kia đã vào đây tiếp tục truy sát. Chúng ta hãy đi tiếp, nhưng đừng quá khinh suất. Đi nào.”
Họ lao đi và vị tiểu thư nọ lại hỏi: “Bạch Cúc vừa bảo Trương Anh Hào đã vài lần giúp hai ngươi, sự thể là thế nào?”
Hoa Cúc chợt thở dài: “Y là người mà Hoa Cúc được lệnh tiểu thư phải ngấm ngầm dò xét. Tiểu thư còn nhớ những gì gã Húc Quang Tuấn đã tố cáo và làm ầm khắp nơi chứ.”
Vị tiểu thư giật mình: “Là y sao? Người duy nhất duy trì mối quan hệ tốt đẹp với Vương gia trong nhiều năm liền? Thảo nào ta cứ ngờ ngợ, có cảm tưởng đã nghe đến ba chữ Trương Anh Hào này một lần. Đúng là gã Húc Quang Tuấn gây huyên náo đã đề cập đến.”
Bạch Cúc lại liến thoắng, vắn tắt kể những gì Trương Anh Hào đã giúp nàng và Hoa Cúc.
Chờ Bạch Cúc nói xong, Hoa Cúc lại thở dài: “Đúng là y. Chỉ tiếc thân thủ của gã Húc Quang Tuấn quá kém, làm cho lời của gã nói về họ Trương không biết đâu mà lường. Vì nếu bảo thân thủ của họ Trương tầm thường, thì Hoa Cúc này vẫn có cảm giác không tin. Nhưng nếu bảo y có sở học cao minh, lẽ nào một người như tiểu thư lại có thể nhận định ở y không hề có đặc sắc? Hoa Cúc này cảm thấy thật khó hiểu.”
Vị tiểu thư bĩu môi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901587/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.