Vì Bạch Cúc không đáp, Hoa Cúc sợ Trương Anh Hào tin vào điều đó thật nên bảo: “Có hay không cũng chẳng liên quan đến ngươi. Nhưng để ngươi khỏi hồ nghi, ta có thể cho ngươi biết một điều là từ lâu bổn môn cũng có ý tìm Vạn Diện tiên sinh. Và nếu cần, dù phải dùng thủ đoạn bất minh là bôi nhọ thanh danh của Vạn Diện tiên sinh, bổn môn cũng chẳng từ.”
Trương Anh Hào thở dài và chợt hỏi: “Thời gian gần đây, liệu việc kiếm tìm người này đã có chút manh mối nào chưa?”
Mãi đến lúc này Bạch Cúc mới dám lên tiếng, sau lần suýt lỡ lời khi nãy: “Vẫn chưa có manh mối nào. Và càng lạ hơn là hầu như suốt mười hai năm đã qua, mới chỉ có mỗi một cái chết đáng ngờ của Quách Tiến Phương là bị gán cho Vạn Diện tiên sinh. Cứ như thể người này sau gần hai mươi năm vùng vẫy, thi ân nhiều và gieo oán cũng nhiều, vì đã cao tuổi nên âm thầm tạ thế, không còn thấy xuất hiện nữa.”
Trương Anh Hào cảm khái: “Âu cũng là cách để sáu chữ Vĩnh Hận Tam Vương Vạn Diện mãi mãi lưu danh hậu thế.”
Hoa Cúc chợt đứng lên: “Có lẽ trời sắp sáng. Ngươi liệu có chủ ý gì khác không? Nếu không, bây giờ ta đề nghị cùng đi đến chỗ tiểu thư bọn ta?”
Trương Anh Hào bật cười: “Sau bao điều đã để lộ ra cho Hồng Vân Hội, hai vị còn giữ ý định quay về đó để làm gì? Đổi lại là cô nương, liệu cô nương sẽ hành động thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901580/chuong-145.html