Trương Anh Hào thở dài: “Ngộ biến phải linh hoạt xử lý, không lẽ chỉ vì thế hai vị khinh chê, đều muốn xa lánh tại hạ?”
Bạch Cúc sau một thoáng ngỡ ngàng chợt cười khúc khích, nhào đến và ôm chầm Trương Anh Hào: “Ta không khinh, cũng không ghét bỏ ngươi. Trái lại, a... Trương tỷ tỷ, lúc này thì muội yên tâm rồi. Vì nếu Trương Anh Hào ngươi đã tự hóa thành Trương tỷ tỷ, Bạch Cúc này hết cả ngượng vì cứ ngỡ đã bị ngươi nhìn thấy những chỗ chẳng nên nhìn, là lúc muội khom cúi người nhìn vào gầm xe nơi Trương tỷ tỷ đã ẩn thân. Muội mừng còn không hết, nói gì đến khinh chê hoặc ghét bỏ Trương tỷ tỷ.”
Bạch Cúc vừa nói huyên thuyên, vừa thản nhiên vuốt ve khắp mặt mũi Trương Anh Hào, khiến hắn không thể không đỏ bừng khắp mặt.
Riêng Hoa Cúc thì thở dài, nhìn Trương Anh Hào bằng ánh mắt nuối tiếc: “Đang là nam nhân và còn là một nam nhân tuấn tú nữa, thật không ngờ ngươi lại hóa thành...”
Bỏ ngang câu nói một cách bất ngờ, Hoa Cúc còn tỏ ra bất ngờ hơn khi đột nhiên tiến lại gần và giải huyệt cho Trương Anh Hào.
Trương Anh Hào vì thế chợt lảo đảo. Nếu không có Bạch Cúc ôm giữ lại, có lẽ hắn đã khuỵu xuống.
Trương Anh Hào kêu: “A... có được tự do, được quyền thoải mái hành động, đó thật là không có cái vui sướng nào bằng.”
Hoa Cúc lạnh giọng bảo: “Ngươi vẫn chưa hoàn toàn tự do đâu. Hãy ngồi xuống vận công và cho ta biết ngươi đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901577/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.