Có tiếng hai kẻ địch bất ngờ kêu đau.
“Chao ôi. Sao ngươi đánh nhầm vào ta?”
“Hự! Là ngươi xuất thủ đánh vào ta thì có. Hừ... ừ...”
Hoa Cúc và Bạch Cúc thì nhân cơ hội có màn khói đen bao phủ, vội hốt hoảng quơ tay sờ tìm Trương Anh Hào.
Đang lo sẽ tìm không thấy, Hoa Cúc chợt nghe có tiếng thì thầm, đúng là của Trương Anh Hào: “Hãy nhận định vị trí cho thật chuẩn xác. Chạy ngược lên bắc mau.”
Vừa lúc đó Hoa Cúc nghe Bạch Cúc kêu ré lên vì mừng: “Muội tìm được y rồi, làm gì bây giờ Hoa Cúc tỷ?”
Hoa Cúc định mở miệng đáp, đột nhiên nghe Trương Anh Hào chép miệng thầm thì: “Hỏng rồi. Sao Bạch Cúc lại dại dột to tiếng như thế? Chạy ngược xuống nam thì hơn. Nhanh.”
Chợt hiểu đối phương nếu không nhìn thấy gì thì cũng còn thính giác. Bạch Cúc lên tiếng chính là giúp đối phương dễ bề nhận định vị trí mà tấn công vào, Hoa Cúc lại vội sờ tìm Bạch Cúc.
May thay cả hai kịp tìm tay nhau và lập tức tháo lui trước khi nghe tiếng địch nhân quát loạn: “Chớ để chúng thoát? Đánh!”
Cố ý ném thêm vài loạt Phao Phao Mê Tâm Tán nữa, sau đó Hoa Cúc mới lặng lẽ cùng Bạch Cúc đưa Trương Anh Hào đi khuất dần trong màn đêm cũng dày đặc không kém gì màn khói Phao Phao Mê Tâm Tán.
Khi cảm thấy thật an toàn, Bạch Cúc cười hớn hở: “Họ Trương ngươi quả là quỷ kế khôn lường. Ai có ngờ chỉ một lời của ngươi là bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901572/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.