Trương Anh Hào lại gượng cười: “Chính là đệ đang muốn nói về chuyện này. Đúng vậy, đệ nào dám khẳng định chắc chắn rằng mọi điều đệ đoán đều đúng. Huống chi, bao công phu sở học của đệ đều bị thủ pháp điểm huyệt của Hoa Cúc tỷ làm cho vô dụng, đệ không thể lắng nghe, cũng không thể phát hiện ra những gì mà chính Hoa Cúc tỷ còn không thể phát hiện. Tất cả chỉ là đệ tự suy đoán mà thôi.”
Bạch Cúc ngỡ ngàng: “Chỉ là suy đoán thôi sao? Vậy mà ngươi bắt bọn ta phải tin, phải chuyển đổi phương hướng? Nhỡ ngươi đoán sai thì sao? Hậu quả sẽ như thế nào, ngươi biết chăng?”
Trương Anh Hào nín lặng, không một lời giải thích, khiến Bạch Cúc càng nghĩ càng hận, vì đã để Trương Anh Hào lừa. Nàng giận dữ lớn tiếng: “Chủ ý của ngươi là muốn làm hành trình của chúng ta chậm lại, khiến bổn môn nếu có bị Hồng Vân Hội tấn công thì cũng không đủ người đối phó? Thật đúng như lời Hoa Cúc tỷ nói, ngươi làm gì có thiện ý khi nghĩ kế giúp bọn ta. Là ngươi muốn hại bọn ta, hại cả Mê Thù Môn thì có? Chao ôi, sao ta lại quá cả tin, để bị ngươi đánh lừa thế này?”
Bạch Cúc sẽ còn lớn tiếng mãi nếu như Hoa Cúc không bất ngờ bật kêu: “Đừng gào lên như thế nữa. Hãy lắng nghe xem nào. Hình như có điều bất ổn sắp xảy ra cho chúng ta.”
Rồi, cũng Hoa Cúc lại kêu, sau một thoáng quét mắt nhìn quanh: “Nguy rồi. Đúng là có người lén lút bám theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901571/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.