Hoa Cúc thất kinh, định phản ứng. May thay ở bên tai đã có tiếng Trương Anh Hào thầm thì vang lên, khiến Hoa Cúc kịp thời bình tâm, tỉnh táo lại.
Có lẽ đó là tình trạng cũng đã xảy đến với Bạch Cúc. Vì giữa màn khói đen mênh mông như biển lớn, ngoài tiếng bọn người Hồng Vân Hội huyên náo gọi nhau, bảo phải đuổi theo và bắt cho bằng được nhóm người Hoa Cúc, Mê Thù Môn, thì tuyệt đối không có bất kỳ thanh âm nào của Bạch Cúc vang lên.
Một lúc lâu sau, khi màn khói tan dần, cũng là lúc bầu trời đêm bắt đầu buông xuống, giữa đêm trường chỉ còn lại một cỗ xe ngựa với hai con tuấn mã cứ run lẩy bẩy vì sợ hãi, và hai người cố tình che kín diện mạo dưới lớp lụa đen trùm nửa mặt.
Hai người này không một lần nhìn nhau, cũng chẳng nhìn ngang nhìn dọc. Họ cứ nhìn chằm chằm về phía trước, nơi chỉ còn sót lại một vài tia sáng hiếm hoi lấp ló chiếu sau núi, trước lúc trời đổ tối hoàn toàn.
Họ bất động như thế một lúc lâu, sau đó có một người lên tiếng: “Chúng đã thoát?”
Người thứ hai như chỉ chờ có thế thì liền gật đầu: “Chúng ta phải làm gì?”
Người thứ nhất bảo: “Cứ tiến hành theo kế sách đã định. Phát lệnh đi.”
Người thứ hai lại gật đầu, nhưng lần này có kèm theo tiếng cười lạnh: “Thật không ngờ Mê Thù Môn vẫn còn có hậu nhân. Nhưng không sao, chúng còn một thì giết một, còn hai thì giết hai. Đi. Ha ha...”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901570/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.