Cũng kinh ngạc như Hoa Cúc, nhưng thay vì nhìn ngó trong xe, Bạch Cúc lại hối hả chui ra và xăm xăm đi về phía sau xe. Sau đó, bất chấp xiêm y có thể bị làm bẩn, Bạch Cúc cúi người gần chạm đất, nhìn vào dưới gầm xe, rồi kêu: “Y đây rồi, Hoa Cúc tỷ. Hừ, ngươi to gan thật đấy, nấp đâu không nấp lại nấp ngay bên dưới này. Vậy mà ta ngỡ ngươi đã nhân cơ hội này chạy mất, làm ta lúc mới rồi bị Hoa Cúc tỷ mắng oan. Ngươi còn chưa chịu chui ra ư?”
Giọng nam nhân lúc nãy lại từ ngay bên dưới gầm xe vang ra: “Thế mới bảo vẫn có người thường lấy oán báo ân. Nếu cô nương muốn tại hạ chui ra thì xin chịu khó dời bước, dời gót ngọc lùi lại một ít. Cô nương cứ đứng mãi thế, lấy chỗ nào cho tại hạ chui ra?”
Hoa Cúc lúc này cũng đã đến cạnh chỗ Bạch Cúc. Nàng đưa tay kéo Bạch Cúc lùi lại và nói lí nhí gì đó vào tai Bạch Cúc.
Chỉ có mỗi Bạch Cúc là nghe Hoa Cúc nói gì, nàng đỏ mặt đứng thẳng người lên và len lén lấy tay chỉnh lại xiêm y, mắt thì dõi nhìn vào một nam nhân mặc y phục trắng, bẩn đang chui ra từ dưới gầm xe.
Nam nhân này không một lần nhìn Bạch Cúc, chỉ mỉm cười nửa miệng, và nghiêng mình thi lễ với Hoa Cúc: “Gặp lại Hoa Cúc tỷ trong cảnh ngộ này, Anh Hào dẫu sao vẫn vui vì được thấy Hoa Cúc tỷ cuối cùng cũng bình an vô sự.”
Bạch Cúc hoang mang,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901567/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.