Đang thầm lo như thế, chợt Tiểu Chu nghe Hoa Cúc bỗng dưng quát: “Kẻ nào vừa gây tiếng động? Nếu có can đảm thì cứ xuất đầu lộ diện. Nếu như không dám, hừ, thì mau cút đi.”
Tiểu Chu do đang lâm phải tình trạng đột nhiên mất hết võ công, hắn dĩ nhiên không thể nghe bất kỳ tiếng động lạ nào như Hoa Cúc vừa phát hiện. Tuy nhiên Tiểu Chu vẫn tin Hoa Cúc, hắn bất giác đưa mắt nhìn quanh, không biết nơi hoang vắng này, nhất là vào lúc trời sắp tối, sao lại có người ẩn hiện.
Nhưng tầm nhìn của Tiểu Chu không bao quát được phần phía sau. Và đó là phương vị đang phát lên tràng cười, đáp lại câu quát hỏi lúc mới rồi của Hoa Cúc.
Thanh âm đó bảo: “Thật khó ngờ Hoa Cúc cô nương thân chỉ là nô tỳ lại có thính lực tinh tường và cao minh đến thế. Quách mỗ cảm thấy thẹn, tự nhận không thể bằng. Ngưỡng mộ, ngưỡng mộ. Ha ha...”
Tiểu Chu thấy sắc mặt của Hoa Cúc chợt thay đổi. Nàng vừa cười gượng, vừa giả lả lên tiếng: “Là Quách công tử đấy ư? Sao Quách công tử đến mà không lên tiếng? Làm tiểu nữ ngỡ đã lọt vào vòng vây mai phục của lũ ác bá, sơn tặc. May thay điều đó không xảy ra.”
Tiểu Chu vẫn chưa có cơ hội nhìn tận mặt người họ Quách, vì người này dù đã xuất hiện nhưng vẫn đứng lẩn khuất ở đâu đó phía sau lưng hắn.
Đang lúc này, Tiểu Chu nghe người họ Quách nói: “Quách mỗ nếu chưa từng quen biết, sợ rằng lời vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901559/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.