Hoa Cúc đồng tình: “Đúng là trăm khó nghìn khó, nào phải chỉ khó suông. Được rồi, nếu ngươi muốn học tâm pháp võ học, ta sẽ truyền.”
Tiểu Chu chối từ: “Hảo ý này tiểu nhân xin tâm lĩnh. Có lẽ đấy là số phận đã đặt để cho tiểu nhân.”
Đột nhiên, Hoa Cúc dừng lại: “Đến nơi rồi. Đây là Vương gia trang. Nói đúng hơn thì Vương gia trang cách đây hơn nửa tháng trước.”
Cảnh hoang tàn trước mặt làm cho Tiểu Chu thật sự ngỡ ngàng, không cần giả vờ: “Vương gia trang đã như thế này những nửa tháng rồi sao?”
Hoa Cúc hết cả nghi ngờ Tiểu Chu: “Không sai, ta nghe nói nửa tháng trước chỉ vỏn vẹn trong một ngày, toàn bộ Vương gia trang hơn ba mươi người đều chịu chung số phận, từ Trang chủ là Vương Vân Ngụy cho đến từng gia nhân một.”
Tiểu Chu buột miệng: “Tất cả đều chết, không một ai thoát ư?”
“Không hề. Và nếu không có một vài người từ tâm, có lẽ tất cả đều lâm cảnh chết mà không được chôn cất, thây phơi trắng đồng nội.”
Tiểu Chu rùng mình: “Đúng là một thảm cảnh, chỉ cần nghe không thôi là cũng đủ ghê rợn khắp người. Chết toàn gia, kẻ nào nhẫn tâm gây ra cảnh diệt tuyệt nhân tính này?”
Hoa Cúc tình cờ thổ lộ: “Đã bảo không một ai sống sót, làm sao biết kẻ nào là hung thủ. Huống chi cái chết mỗi người mỗi khác, dù muốn qua đó để truy ra hung thủ cũng không dễ dàng.”
Tiểu Chu động tâm: “Họ chết như thế nào?”
Hoa Cúc trả lời:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901558/chuong-132-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.