Và Hoa Cúc ngừng lại, không hề phản kháng thật, khiến Tiểu Chu thoạt nhìn thấy cũng phải kêu thầm: “Kế giả này vừa mới dùng một lần, ả mạo hiểm dùng thêm lần nữa, có khác nào quá xem thường họ Quách, kẻ vừa tỏ ra có tâm cơ, thủ đoạn đâu kém gì ả?”
Đúng như Tiểu Chu nghĩ, họ Quách dù thấy Hoa Cúc tự ý buông xuôi tay, nhưng y vẫn không hề dừng tay hoặc thu chiêu, tạo cơ hội cho Hoa Cúc lừa gạt như vừa lừa ba người thủ hạ lúc nãy.
Bất quá họ Quách đã có phần nhẹ tay, sau đó đắc ý cười hềnh hệch: “Đừng nghĩ ngươi có thể lừa ta như vừa lừa lũ thuộc hạ vô dụng của ta. Nhưng dù sao, nghĩ tình ngươi đã kịp thời lượng sức, biết đâu là lúc phải dừng lại, ta thật không nỡ nặng tay. Vậy đừng bảo ta là hạng không biết thương hoa tiếc ngọc nữa nha. Ha ha...”
Hoa Cúc đã bị Quách Tiến Phương chế trụ huyệt đạo, đành đứng im nhìn họ Quách càng cười càng để lộ nhiều ẩn ý đen tối.
Và điều gì đến cũng phải đến, họ Quách sau một lúc cười hềnh hệch bỗng thản nhiên đưa tay ve vuốt hai bên mặt Hoa Cúc. Y còn chép miệng, tặc lưỡi, nói lên những lời cợt nhả mà lý ra y không nên nói ở chỗ đông người.
Y bảo: “Đúng là mặt hoa da phấn. Hoa Cúc cô nương xinh đẹp và mỹ miều thế này, tội gì cam chịu mãi thân phận nô tỳ. Nếu nàng thuận ý, hà hà... hãy ngoan ngoãn hầu hạ ta. Đổi lại, chỉ hôm trước hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901560/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.