Tiểu Chu vừa đấm vừa gầm gừ: “Ngươi đã sợ ta chưa? Còn dám hung hăng nữa không, hả? Dù biết khó thể giết được ngươi, nhưng ta tin chắc nếu đánh mãi thế này, ngươi sẽ bị tổn thương, có khi cũng bị mù luôn hai mắt. Chỉ khi nào ngươi mù, ngươi mới hết hung hăng, phải không? Thì cho ngươi mù này. Đánh này! Đánh nữa này.”
Tiểu Chu đánh mãi và dần dần tỉnh ngộ, hoặc gọi đúng hơn là phát hiện ra một điều kỳ lạ. Đó là thủy quái tuy có dùng sáu xúc tu còn lại lần lượt cuộn vào người Tiểu Chu, nhưng lạ thay, hết xúc tu này đến xúc tu khác, hễ cuộn vào Tiểu Chu là ngay sau đó bất ngờ buông ra. Chúng cứ tiếp tục như thế cho đến lúc thủy quái chẳng còn dám dùng bất kỳ xúc tu nào để chạm vào Tiểu Chu nữa.
Phát hiện điều này, Tiểu Chu vừa tiếp tục nện vào hai mắt thủy quái, vừa ngấm ngầm suy nghĩ.
Sau cùng Tiểu Chu nhận ra đấy là do thủy quái sợ, không dám chạm vào những phần da thịt đỏ hỏn bị bật máu của Tiểu Chu nữa.
“Là máu ta vẫn còn độc? Nếu vậy thì vô lý. Vì nếu là độc, sao bản thân ta vẫn sống đến ngày nay? Mà cũng lạ, dường như những chỗ thịt da đỏ hỏn chính là những vị trí trước đây bị mang những đốm đỏ do ta lỡ ăn phải trái cây lạ. Không lẽ tự thân những đốm đỏ đó có độc? Hoặc nếu không phải là độc, nó là khắc tinh của thủy quái?”
Mãi ngẫm nghĩ, Tiểu Chu không nhận ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901554/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.