Nghe đến đây, Tiểu Chu mấp máy môi toan hỏi. Nhưng một là kịp nghĩ lại, hai là Hoa Mai vẫn cứ nói không ngừng, nên Tiểu Chu đành ngậm miệng lại, nuốt nhanh vào những lời định nói, lẳng lặng nghe Hoa Mai đang thao thao bất tuyệt.
“Vì không muốn mang tiếng chiếm đoạt của ngươi, tiểu thư ta có ý như thế này. Là mạng ngươi được tiểu thư ta ra tay giải cứu, vậy thì để báo đáp, ngươi đồng ý nhượng lại một trong hai vật này cho tiểu thư. Còn vật thứ hai, hừ, vì thân thể ngươi không thể ngày một ngày hai khôi phục, thế cho nên...”
Vị tiểu thư chợt hắng giọng: “Việc nào ra việc đấy, sao Hoa Mai tỷ không chờ xem liệu y có ưng thuận chuyện thương lượng thứ nhất không?”
Tiểu Chu thở ra nhè nhẹ: “Sinh mạng này giờ đã rõ là do tiểu thư gia ân cứu lại. Đừng nói là chỉ đánh đổi một vật, dù phải đánh đổi cả hai, tiểu nhân cũng không có gì phản bác.”
Hoa Mai lập tức nắm tay lại, thu cả hai vật nọ vào lòng bàn tay: “Ngươi quả là người thông tình đạt lý, vậy thì chuyện thương lượng kế tiếp hà tất phải đề cập đến.”
Nhưng vị tiểu thư nọ đã cau mặt, tỏ ý không hài lòng: “Đưa Phật thì đưa đến tận Tây Thiên, đã cứu người là phải cứu cho trót. Huống hồ, lời của ta là một lời nặng tựa Thái Sơn, nếu Hoa Mai tỷ chưa gì đã nhanh nhảu như thế, vậy có khác gì đã vô tình xem ta là kẻ chỉ vì lợi nên nuốt lời?”
Hoa Mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901555/chuong-131.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.