Cũng vì tính háu đói và phàm ăn, có lẽ từ rất lâu, giữa thủy quái và con rùa lớn đã xảy ra nhiều trận thủy chiến. Mà nếu thủy quái thắng, con rùa lớn hẳn đã biến thành thức ăn cho thủy quái. Nhưng vì song phương lâu nay vẫn bất phân thắng bại, nên vô hình chung đã hóa thành hai kẻ thù không đội trời chung, khiến con rùa lớn không mấy khi dám bén mảng đến địa bàn dưới nước của thủy quái. Và ngược lại, thủy quái cũng không thể lên cạn để tiếp tục cùng con rùa lớn đánh một trận tử chiến.
Tình cảnh này càng lúc càng làm Tiểu Chu có cảm giác tù túng, chỉ muốn sớm có ngày thoát khỏi cảnh bị giam cầm.
Và như Tiểu Chu nhận định, nếu muốn thoát hiểm, e chỉ có mỗi một con đường duy nhất, đó là hắn phải dựa theo cách đã đến nơi đây để rời đi.
Mà muốn vậy, Tiểu Chu phải mạo hiểm lặn xuống đáy hồ, tìm lại khu vực bùn lầy trước kia đã bị thủy quái phát hiện và lôi kéo đến tận bên trong.
Thế nhưng hồ nước lại là địa bàn riêng biệt của thủy quái, chỉ cần Tiểu Chu mon men đến gần, lỡ tay gây kinh động là thủy quái xông đến tấn công ngay.
“Cách duy nhất để ta thoát hiểm là phải vượt qua thủy quái. Hoặc đánh lừa nó, hoặc cùng nó khai chiến và diệt trừ nó.”
Cũng vì có ý định này, từ lâu Tiểu Chu đã chú tâm quan sát, vừa là học hỏi, vừa là nghiền ngẫm, nhằm phát hiện mọi yếu điểm, sơ hở của thủy quái.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901550/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.