Đối Cảnh Thiên gật đầu. Hắn đứng dậy, thò tay ra phía sau, cầm lên một hình rối cho tới đó vẫn nằm ngửa trên nền đất. Hình rối được gắn trên một thanh gỗ nhỏ. Đối Hữu Lễ giật mình khi nhìn thấy nó.
Đó là bộ xương người, là Tử Thần vác cây liềm dài. Khi Đối Cảnh Thiên chuyển động thanh gỗ và giật những sợi dây mảnh bên mình nó, hình rối liền thực hiện những động tác nhảy nhót kỳ lạ.
“Mày biết cái này chứ, Đối Hữu Lễ? Mày biết Tử Thần chứ hả?”
“Có!” - Đối Hữu Lễ khàn giọng đáp.
“Nó sẽ lấy mạng mày!”
“Tôi biết.”
Đối Cảnh Thiên giật những sợi dây, xoay xoay thanh gỗ. Hình rối bắt đầu điệu nhảy Tử Thần trong ánh nến, nó hắt một cái bóng lớn lên tường. Cái bóng hiện còn nhảy nhót đằng sau lưng Đối Cảnh Thiên.
“Thế nào, đoạn kịch này hay chứ hả?”
“Chú muốn gì?”
“Muốn cái này!” - Đối Cảnh Thiên thét lớn và buông tay ném thẳng con búp bê về phía người anh.
Đối Hữu Lễ phản xạ theo bản năng. Để thanh gỗ không đập thẳng vào mặt mình, ông giơ tay phải ra tóm gọn lấy nó. Ông nắm tay lại quanh thanh gỗ, nghe tiếng cười của gã em trai ré lên và hiểu đây chính là thứ mà gã muốn.
“Nhìn kìa, Đối Hữu Lễ!”
Anh mắt ông ngước lên.
Hai mắt ông mở lớn. Ông đã bị đánh lạc hướng và không nhận thấy hình rối đã rời khỏi thanh gỗ. Trong tay ông chỉ là thanh gỗ không.
“Nó đâu?”
Đối Hữu Lễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901523/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.