Trương Anh Hào đưa cho cô ta một đồng bạc.
“Các anh muốn gì?”
“Gia đình Đối Hữu Bân. Họ sống ở đâu?”
Một ngón tay hiện ra, nó chỉ dọc hành lang.
“Cửa cuối cùng.” - Cô ta nói, rồi sập cửa.
Phục Kim Tiến gật đầu: “Chỉ hy vọng cô ta không lừa bọn mình.”
Ánh sáng mặt trời không lọt vào tới hành lang. Đèn nê-on sáng dưới trần. Không bóng đèn nào bị hỏng hay vỡ. Hai người Trương Anh Hào dừng lại trước cánh cửa cuối, không có biển đề tên. Chuyện bình thường, bởi tất cả các cửa khác cũng trống trơn.
Không có chuông, đành phải gõ cửa. Nắm đấm Trương Anh Hào đập mạnh vào lần gỗ thẫm màu.
Cả hai người Trương Anh Hào thầm mong người nhà Đối Hữu Bân sẽ tỏ ra tử tế và mở cửa. Không chắc họ đã biết họ đang đứng trong một tình thế nguy hiểm tối đa. Nếu không, đành phải hy vọng họ sẽ tin hai kẻ lạ là Phục Kim Tiến và Trương Anh Hào.
Không kết quả. Phục Kim Tiến đập cửa tiếp. Hai người Trương Anh Hào nhìn nhau chán nản. Người sống trong căn hộ này hình như không muốn mở cửa ra.
Hai người Trương Anh Hào đã nhầm.
Đột ngột, cánh cửa được kéo giật bung ra, mặc dù trước đó không hề vang lên tiếng chân người.
Bất giác, hai người Trương Anh Hào lùi lại. Tiếng thở hổn hển vọng tới. Nó thoát ra từ miệng một cô gái da đen, khuôn mặt tràn ngập vẻ kinh hoàng.
“Cô là...”
“Vào đi!” - Cô thét lên với hai người Trương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901521/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.