Đối Cảnh Thiên đứng đằng sau ba cây nến như trên một sân khấu nhỏ. Hắn đang bối rối, không biết phải làm gì. Quân bài mạnh nhất của hắn đã không được việc. Đối Hữu Lễ dám nhìn thẳng vào mối hiểm nguy, còn Tử Thần bây giờ đã lui về khoảng tường sau lưng Đối Hữu Lễ, run rẩy toàn thân như đang linh cảm thấy con đường của hắn sẽ kết thúc chỗ này.
Đối Hữu Lễ nghe hơi thở của chính mình. Đó là tiếng lấy hơi thật sâu, có phần sặc sụa. Ông nhận thấy mình có thể chiến thắng. Ông đã đi qua cây cầu đầu tiên bắc ngang dòng sông chết, bây giờ chỉ còn lại cây cầu thứ hai.
Mắt ông sáng lên, nhìn thẳng vào gã em trai. Ánh mắt gã này lộ rõ vẻ khiếp sợ và lẩn tránh như lươn.
“Phải, việc có thể đến mức này, Đối Cảnh Thiên! Chẳng phải bao giờ cái Ác cũng thắng đâu. Tin tao đi!”
Đối Hữu Lễ phun ra một câu nguyền rủa.
“Lại đây, Đối Cảnh Thiên! Nhìn thật kỹ con búp bê này. Hãy nhớ tới Vô La Na, bà phù thủy hay giúp cứu con người...”
Đối Cảnh Thiên mấp máy môi, nhưng phải một lúc sau hắn mới nói nên lời.
“Mặt... nó là mặt tao!” - Gã ấp úng chỉ vào đầu búp bê. - “Mặt tao!”
“Không phải chỉ là khuôn mặt, em trai ạ. Quyền lực của đạo Ma Tử, nó sẽ bị hủy diệt. Tao muốn nhìn thấy nó bị hủy diệt.”
Sau khi nghe những câu nói đó, mắt Đối Cảnh Thiên chợt sáng lên. Hắn quay trở lại với sự tự tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901525/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.