Ánh mắt ông nhìn xuống một khúc gỗ!
Thoạt trông, người ta dễ tưởng nó là một khúc gỗ bình thường. Nhưng khi nhìn kỹ, nó hiện rõ là một con búp bê.
Như một búp bê Ange!
Bên cạnh búp bê là một vài cây kim và một nắm tóc vàng mà Đối Hữu Lễ cắt giữ từ một nữ phù thủy đã qua đời. Ông lấy trong bọc vải ra hai chiếc lọ nhỏ. Một đựng màu, một đựng keo. Đi kèm với chúng là một cây bút lông rất mảnh.
Đối Hữu Lễ trải chiếc khăn vải rộng hết cỡ. Ông cần chỗ để tiến hành công việc. Mặc dù Đối Hữu Lễ biết ông sắp bắt tay thực hiện một dự định lớn lao, ông sắp phát huy quyền uy của một dòng đạo tàn ác, lâu đời, nhưng ông già người Cuồng Diệm vẫn giữ được vẻ ngoài hết sức bình tĩnh, tỉnh táo.
Ông lắc đều hai lọ nhỏ, màu vẽ và keo dán mịn mềm trở lại. Cả hai đều rất quan trọng cho công việc mà ông sẽ phải hoàn thành trước khi trời tối. Bởi khi màn đêm buông xuống cũng là thời điểm bắt đầu của cái Ác, của nỗi kinh hoàng.
Ông già mở lọ keo, nhúng một thanh gỗ nhỏ vào, khuấy đều. Ông gật đầu vẻ hài lòng.
Bàn tay trái ông giơ cao con búp bê. Tay phải rút que gỗ từ lọ keo và chấm một vài giọt lên cái trán nhẵn bóng của búp bê, rồi xoa keo đều ra xung quanh.
Sau một lúc, Đối Hữu Lễ hài lòng cầm nắm tóc, cẩn thận dán lên đầu búp bê.
Những sợi tóc thoạt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901503/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.