“Nói đi nào!”
“Hung khí được làm bằng da dê!”
Ô! Đúng là một đòn nặng ký! Cái ghế Trương Anh Hào đang ngồi nóng rãy lên. Trương Anh Hào muốn nhảy lên trần phòng, nhưng ép mình ngồi lại, lấy hơi thật sâu hai lần rồi nói khẽ: “Nếu đó là chuyện đùa, thì tôi thấy nó chẳng hài hước chút nào, Văn Long!”
“Xin lỗi, Anh Hào, nhưng tôi chẳng còn lòng dạ nào mà đùa cợt. Sự thật đúng như tôi vừa nói. Các chuyên gia đã tìm thấy vết da dê bên miệng vết thương.”
Trương Anh Hào nuốt khan và nhìn sang Phục Kim Tiến, Phục Kim Tiến nhún vai.
Lục Văn Long ra giọng kể cả: “Tôi đã nói từ đầu mà. Anh Hào, tôi đã nói là chẳng mấy chốc các anh sẽ phải nhảy lên tàu. Việc đã tiến triển đúng như thế. Vụ giết người này không bình thường chút nào. Một người sống cùng nhà khi đến đòi tiền Đối Hữu Bân đã phát hiện ra xác chết và báo cho cảnh sát. Tình hình mới chỉ tới đó. Giờ đến lượt các anh đấy.”
Trương Anh Hào cần thời gian để “tiêu hóa” thông điệp mới nhận được. Trương Anh Hào hỏi liệu các bạn đồng nghiệp đã kiểm tra điều kiện sống của nạn nhân chưa.
“Chúng tôi đã cố gắng, nhưng chẳng thu được mấy kết quả. Anh ta sống một mình trong một căn phòng rất tệ và không hề quan hệ với gia đình. Có tin gia đình Đối Hữu Bân là một gia đình đông đúc.”
“Anh không biết ai trong dòng họ đó?”
“Chúng tôi chưa tìm được ai. Người ta nói nhà Đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901502/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.