Đã có sự thay đổi.
Ánh mắt người đàn ông già nua trượt qua các giá gỗ, lướt qua chiếc tủ đứng rồi đi tiếp tới cửa sổ đang kéo kín rèm.
“Có phải ở đó?”
Ông không nhìn thấy gì lạ, chỉ linh cảm. Đối Hữu Lễ từ từ đứng dậy. Ông kéo ghế. Chiếc ghế trượt trên nền thảm về phía sau, không một tiếng động. Đối Hữu Lễ thậm chí không dám thở mạnh. Cảm giác không còn ở một mình trong phòng mỗi lúc một mạnh mẽ, dày đặc hơn, khiến tim ông đập dồn.
Thế lực Ma Tử đã tìm đến đây, không còn nghi ngờ gì nữa. Nó đã gửi sứ giả đến, đang rình mò trong thể vô hình.
Nhưng ở đâu? Đối Hữu Lễ quay người lại.
Cánh cửa chìm trong miền tối. Đằng sau nó không hề có tiếng động. Bóng tối còn phủ qua cả một vài món đồ gỗ trong phòng, bất động. Đối Hữu Lễ thấy nó như một lớp bùn đã đóng cứng.
Nỗi nguy hiểm đang rình mò chỗ nào?
Không khí trong phòng nóng lên. Đối Hữu Lễ ngửi thấy mùi hơi đang tỏa ra từ chính cơ thể mình và tự trách sao ông đã tỏ ra quá nhạy cảm như vậy.
Ông thấy nôn nao và phải cố nuốt khan, cổ họng ông như đang có một cục chặn ngang. Đối Hữu Lễ tự hỏi phải chăng tình thế đã được quyết định rồi, mọi việc vậy là đã kết thúc?
Ông hy vọng không phải vậy, ông tin không phải vậy.
“Không, không thể như thế được...”
Dòng suy nghĩ của ông bị chặn ngang.
Đối Hữu Lễ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901504/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.