“Nhưng nó đâu có bị lột da.”
“Đúng. Chính vì thế mà tôi cho rằng thủ phạm chỉ muốn có da cừu và da dê. Mọi chuyện khác đều không quan trọng. Hắn chỉ quan tâm đến hai loại súc vật này. Và tôi rất muốn tìm ra động cơ, anh hiểu chứ?”
“Dĩ nhiên, tôi cũng sẽ rất quan tâm.”
Lục Văn Long nheo mắt trái nhìn Trương Anh Hào: “Vậy mà anh vẫn không muốn lên tàu, Anh Hào?”
“Không.”
“Đáng tiếc.”
Trương Anh Hào đặt một bàn tay lên vai Lục Văn Long: “Đừng giận, Văn Long, nhưng đây thật không phải vụ của tôi.”
“Nó có thể trở thành một vụ của anh.”
“Ai nói với anh thế?”
Lục Văn Long gõ tay lên ngực: “Đây, Anh Hào, cảm giác của tôi. Nó nói rất rõ ràng là trong vụ này còn nhiều điều bí ẩn hơn là ta tưởng.”
“Còn gì nữa?”
“Không biết. Tôi sẽ khuyên anh bạn phụ trách vụ này bắt tay khám nghiệm lại từ đầu, không chừa một chi tiết nào.”
“Không đến nỗi tồi.”
“Có điều chắc chắn sẽ không có kết quả.”
Trương Anh Hào nhún vai: “Nếu có tin gì mới, làm ơn cho tôi biết nhé?”
“Thôi được. Tôi hiểu rồi. Anh muốn quay về cái văn phòng đẹp tuyệt vời của Phục Kim Tiến.”
“Vâng, đúng thế!” - Trương Anh Hào gật đầu hối hả. - “Tôi nhớ bốn bức tường ngột ngạt đó muốn chết đây.”
“Đi, tôi đưa anh quay trở lại.”
Trước khi đi, Trương Anh Hào quay nhìn căn chuồng một lần nữa. Nó đã trở thành một hiện trường khủng khiếp, thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901494/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.