Kẻ giết người rút dao về. Lưỡi dao ánh thẫm. Máu dính trên đó.
“Lẽ ra mày không nên quay lại.” - Gã đàn ông nói bằng một giọng lạ, nghe như giọng miền nam. - “Tao rất tiếc, nhưng đó là lỗi của mày.”
Gã sải chân bước qua người đã chết, nhắm về hướng chuồng cừu.
Đó mới là mục tiêu chính của gã. Gã muốn tới đó, đó mới là nơi gã thực thi nhiệm vụ.
Gã đàn ông dừng lại bên cửa chuồng.
Những con vật bên trong đã sắp hóa điên. Gã nghe tiếng kêu gào và rên rỉ, tiếng be be vừa uất hận vừa đau đớn, bởi những con thú trong kinh hoàng đã giẫm đạp lên nhau, làm một số con bị thương.
Điềm tĩnh, gã đàn ông nhìn cánh cửa. Nó chỉ được ngăn từ phía bên ngoài bằng một thanh chắn bình thường. Gã rút nó ra, rồi đặt tay lên nắm đấm.
Bàn tay trái gã kéo cánh cửa chuồng, bàn tay phải cầm vũ khí.
Căn chuồng chìm trong bóng tối.
Một luồng hơi ấm trộn lẫn mùi mồ hôi thú phả vào mặt gã. Gã đàn ông nhìn thấy lờ mờ bóng những con vật đang hoảng hốt chuyển động. Gã nhìn thấy những đôi mắt, những thân hình mờ trắng, thỉnh thoảng lại sọc vệt đen, đó là máu đang chảy ra từ những vết thương.
Gã đàn ông xoay xoay con dao trong tay, chùi cán dao vào cùi tay trái.
Máu nhỏ xuống dưới đất...
Rồi gã tiến vào.
Những con thú kêu to hơn. Giọng kêu của chúng tạo thành một địa ngục sợ hãi. Nhiều con mắt dại đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901493/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.