Ả đổ mồ hôi, chúng bốc hơi ra ngoài, đến độ cái mùi cây thối rữa đặc lên như một lớp sương phủ ngoài thân hình ả và dần lan tỏa ra ngoài.
Ả đàn bà nắm chặt cậu bé trong tay. Bàn tay ả rất cứng. Cậu bé không có cơ hội giằng ra và bỏ trốn, bởi cùng với quá trình biến đổi, sức mạnh cơ thể ả cũng tăng lên.
Triệu Thị Tuệ cảm nhận rõ ả chẳng còn cách mục tiêu bao lâu. Giác quan của ả bây giờ như những con mắt thần dẫn ả đi. Ả bước nhanh hơn và Lập Công Tịnh phải cố gắng chạy mới theo kịp. Lớp sương bao quanh những khớp xương ả, và cả hai người có cảm giác như họ đang chạy trong một biển cây nhỏ.
Nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Ả thở hổn hển, ả xuất mồ hôi. Cái mùi thân cây thối rữa nồng nặc trĩu nặng trong không khí như một lá cờ ẩm ướt vô hình. Triệu Thị Tuệ quay đầu sang hướng trái. Ả cảm thấy một tia chớp đang bùng nổ trong đầu. Giờ thì ả biết mộ Quang Vị Hải không còn xa nữa.
Lập Công Tịnh chạy không kịp. Cậu bé bắt đầu khóc.
“Em... Em không đi được nữa.” - Cậu lẩm bẩm giữa tiếng thình thịch của bàn chân đạp xuống nền đất ẩm.
“Sắp đến rồi, đến nơi rồi...”
“Đây là đâu?”
Ả đàn bà đột ngột cười lớn. Tiếng cười khiến Lập Công Tịnh sợ. Cậu rủn người xuống.
“Đây là nghĩa địa, em bé ạ. Chúng ta đang ở nghĩa trang, và chúng ta đang đến gần thầy chị. Chỉ vài bước chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901490/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.