Cậu bé rùng mình. Cậu phải chống chọi với cơn gió lạnh. Cả hai chân cậu đã cóng. Đôi giày thể thao chẳng che được bao nhiêu.
Để che giấu nỗi sợ, Lập Công Tịnh hỏi luôn mồm. Cậu không nhận được câu trả lời. Người đàn bà không muốn nói. Toàn bộ giác quan và tinh thần của ả bây giờ chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất.
Khi hai người đã đến một khu vực đông dân hơn, Triệu Thị Tuệ bắt đầu mở miệng: “Chị nhắc lại lần nữa: Bao giờ lên taxi, em phải im mồm.”
“Em sẽ không nói gì cả.”
“Ngoan, ngoan lắm.” - Ả đàn bà đưa tay vuốt tóc cậu. Lập Công Tịnh có cảm giác như bàn tay đó được làm bằng băng.
Họ đi một đoạn đường thì tới một khu đậu taxi nho nhỏ. Có hai chiếc xe đang đỗ ở đó. Một người lái xe đang ngủ, người kia đang nghe đài.
Anh ta ngẩng lên khi nhìn thấy bóng của hai người tiến đến sát xe mình.
“Cái gì thế này? Đi muộn thế này sao? Có muốn đi xe không?”
Triệu Thị Tuệ gật đầu.
“Cô có tiền không?”
Ả đàn bà đút tay vào túi áo rồi rút ra một vài tờ bảng Anh. Nhìn thấy chúng, người lái xe bắt đầu chuyển động.
“Thôi được rồi, lên xe đi. Tôi phải đưa hai cô cậu về đâu, lên mặt trăng chắc?”
Triệu Thị Tuệ ấn Lập Công Tịnh ngồi vào trong xe. Ả thì thào đọc cho người tài xế địa chỉ.
“Nghĩa trang Nhật Ánh.”
Đôi mắt người đàn ông mở lớn. Anh ta kéo sát cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901485/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.