Nguyễn Phan Nam nhún vai: “Đối với tôi, điều quan trọng duy nhất là anh chặn được con quái vật đó. Nhớ đến cảnh tự nhiên nó ngoạc mồm ra, rồi khạc cái đám nhựa cây, tôi không khỏi rởn người, tôi không giải thích được hiện tượng đó. Các anh có hiểu hơn không?”
“Có lẽ. Ông hãy nhớ lại thời kỳ đó, Thời Kỳ Nguyệt Thụ, người ta theo đuổi những ước mơ khác, người ta không còn muốn hòa hợp vào một xã hội chỉ biết đến tiền và quyền lực. Người ta kiếm những con đường khác và cũng tìm thấy chúng, nhưng rồi người ra không kiểm soát được những thế lực mới xuất hiện. Có những tay lang thang, lòng dạ xấu xa trà trộn vào hàng ngũ Những Đứa Con Của Nguyệt Thụ và sử dụng họ cho những kế hoạch của riêng chúng. Nhà sư Quang Vị Hải là ví dụ tốt nhất cho loại người này.”
Nguyễn Phan Nam lắc đầu: “Đó có thể là một lời giải thích, nhưng nó còn quá chung chung đối với tôi. Anh vẫn chưa giải thích tại sao nó lại tuôn ra cái thứ hỗn hợp rùng rợn đó.”
“Chuyện này chắc chắn liên quan đến Quang Vị Hải.”
“Anh sẽ tìm ra chứ?”
Trương Anh Hào gật đầu.
“Chúng tôi hy vọng vậy. Trong mọi trường hợp, bao giờ xong việc là tôi sẽ gọi điện ngay cho ông.”
“Tôi cũng mong như thế.”
Câu nói vang lên như một lời kết thúc. Phục Kim Tiến và Trương Anh Hào cùng nhìn đồng hồ.
Đã quá nửa đêm.
Phục Kim Tiến gật đầu.
“Tôi nghĩ đã đến lúc chúng tôi phải lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901483/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.