Đối Hữu Bân phải quay sang phải, và vì thế, phải xoay lưng lại phía cái bóng trong một thoáng.
Thế nên anh không nhìn thấy động tác giật lên của cái bóng, nhưng anh cảm nhận rất rõ hậu quả của nó.
Có cái gì lướt qua khoảng cổ hở của anh, khiến anh bị thương.
Cảm giác đau đột ngột khiến chàng trai giật nảy mình.
Đối Hữu Bân lảo đảo. Anh muốn xoay người lại. Vai phải của anh quệt vào tường.
Vết thương cháy xót lên như có ai rải axit vào trong đó. Chàng trai cúi lom khom, anh giơ hai bàn tay lên cổ và thấy máu ướt dầm những ngón tay sờ tới. Máu của chính anh!
Giờ thì anh quay được người lại sau.
Cái bóng đã biến mất!
Khúc hành lang trống vắng trải ra trước mắt anh. Một bầu không khí tĩnh lặng, bí hiểm, nằm giữa những bức tường vừa còn mang màu sơn xanh, nay đã bị phủ một lớp xám mờ.
Đối Hữu Bân muốn chửi rủa, muốn trút cảm giác đau đớn ra ngoài qua tiếng la thét mà không làm được. Chỉ có tiếng rên rất khẽ thoát qua bờ môi anh, và chàng trai chỉ đủ sức lực tập trung cho cảm giác đau quỷ ám.
Nhưng nỗi đau không khiến anh sợ. Cái anh sợ là một cảm giác ngấm ngầm không tên đang lừ đừ phá đường thoát lên trên. Nó hiện tới như một lực ép bất khả kháng, đè bẹp mọi thứ khác và khiến cả hơi thở của anh cũng thành nặng nhọc. Lạ lùng làm sao, chàng trai thấy mình đang bị đẩy sang một thế giới khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901498/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.