“Không, không, và không!” - Ông bếp trưởng khăng khăng nói, mặt lạnh lùng.
“Nếu vậy thì tôi có thể nhận được gì?”
“Đầu tiên là canh, cô cũng có thể lấy cả bánh mì mang đi. Còn tất cả những món khác đều chưa chín.”
“Không có khả năng nào khác sao?”
“Không.”
“Thôi được, vậy thì cho tôi món canh.”
Bếp trưởng nhẹ cả người trước cơ hội thoát khỏi người phụ nữ bám dai như đỉa này. Ông ta đích thân vào việc.
“Cô đi cùng với tôi!”
Đến trước một bếp lò, cả hai người dừng lại. Đó là một lò lớn và cả những chiếc nồi đặt bên trên cũng rất lớn. Nồi đang chứa canh. Cán của những chiếc muỗng canh lớn thò lên trên miệng nồi.
“Cô lấy đĩa hay lấy bát?”
“Cái gì đựng được nhiều hơn?”
“Bát.”
“Vậy thì lấy bát.”
Đích thân ông bếp trưởng lấy ra một chiếc tô lớn. Đổ đầy canh, rồi đậy nắp lên trên để giữ cho canh nóng.
“Làm ơn đi, cô y tá, đừng có quay trở lại đây một lần nữa. Lúc này chúng tôi đang bận. Cô chỉ khiến cho công việc chúng tôi rối tung lên.”
“Đây là một trường hợp đặc biệt.”
“Có cần khay bưng không?”
“Không, tôi có đây rồi.” - Phùng Thị Thế Trinh đưa khay ra.
Bếp trưởng đặt bát lên trên khay.
“Canh này là canh gì vậy?”
“Canh khoai tây. Chúng tôi có cho vào đó một vài con tôm và vài miếng cá. Nó sẽ khiến cho vị ngon hơn.”
“Cám ơn.”
Bếp trưởng không nghe thấy lời cảm ơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901455/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.