“Tôi đã phải thẳng tay thúc giục những người làm bếp. Đầu tiên, họ không chịu làm ngoài kế hoạch. Phải thuyết phục họ hết lời.”
Tiến sĩ Trường Giang đặt lên trên giường cho Triệu Thị Tuệ một chiếc bàn ăn nhỏ. Cô gái đang nhìn xuống chiếc dĩa trên tay Phùng Thị Thế Trinh, mắt sáng quắc. Cô ta liếm môi lần nữa.
Bác sĩ giật mình, ông không thích cử chỉ này. Nó nhắc ông nhớ tới một con thú, đúng, đó là cử chỉ của thú chứ không phải của con người. Khi đặt bàn xuống, ông phải cúi người, đầu ông hạ xuống gần khuôn mặt của nữ bệnh nhân và mũi ông ngửi thấy một mùi lạ khiến ông hoang mang.
Không, không phải mùi, đúng hơn là mùi hương. Mùi hương của những thân cây già cỗi, trộn lẫn với những thân cây còn tươi. Nó là tổng hợp của nhiều mùi hương trộn lại, như thể ông đang đứng cạnh một rừng cây khổng lồ.
“Mời bác sĩ dịch sang bên ạ!”
Phùng Thị Thế Trinh đã đến bên giường. Cô đang muốn đặt chiếc dĩa lên bàn.
“Vâng, dĩ nhiên rồi, xin lỗi cô.”
Hơi có vẻ hoang mang, bác sĩ đứng thẳng người lên. Ông nhìn cô y tá đặt đĩa thức ăn lên trên bàn.
Chỉ một tích tắc sau đó. Triệu Thị Tuệ bắt đầu. Cô ta không dùng tới dao, cô ta chỉ dùng duy nhất chiếc nĩa và ăn ngay lập tức. Nhưng cái cách mà cô ta ăn khiến cả hai người ngạc nhiên.
Vị bác sĩ và cô y tá đã lùi trở lại vài bước. Họ đứng cạnh nhau, và không phải chỉ quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901453/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.