Những thân cây óng ánh đủ mọi màu sắc. Đỏ, vàng, nâu, tím...
Cái đầu Triệu Thị Tuệ nhòa ra trước mắt cô. Phùng Thị Thế Trinh chiến đấu, cô giật người trở lại. Bát canh văng ra khỏi khay, đổ xuống. Canh tràn qua thành giường bên phải, chảy xuống đất.
Nhưng bản thân Phùng Thị Thế Trinh lại ngã về phía trước.
Trong một thoáng, cô cảm thấy có cái gì đó rất rắn đập vào ngực mình. Chắc nó là một cạnh giường. Thế rồi, luồng hơi thứ ba phủ trúng người cô.
Nó còn nặng nề hơn cả hai lần trước. Nó mạnh mẽ đến mức cô y tá không còn suy nghĩ tỉnh táo được nữa. Cô có cảm giác sa vào một cái bẫy hoàn hảo, cái bẫy bây giờ đang nắm quyền thống trị. Thế giới tan biến, chỉ còn cái bẫy ma quỷ đó, một cái bẫy không có đường.
Đôi mắt mở to, cô y tá nhìn vào khuôn mặt đó.
Cô không nhìn thấy làn da nữa, không miệng, không mũi.
Chỉ còn một thứ duy nhất.
Cái đầu lâu tỏm lợm, một vệt mặt ma tơi tả vàng vàng với hai hố mắt trống rỗng.
Thật khủng khiếp...
“Giờ đến lượt mày, Phùng Thị Thế Trinh. Lẽ ra mày không nên làm cho tao nổi giận, lẽ ra mày không được phép làm chuyện đó.”
Thêm một luồng hơi của những thân cây thối rữa phà thẳng xuống mặt Phùng Thị Thế Trinh. Nó tấn công cô trực diện, mạnh mẽ đến nỗi cô y tá có cảm giác như được khiêng đi chỗ khác, như đang trôi bồng bềnh. Cô có thể bay, cô có thể chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901457/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.