Nó không cảm thấy đau đớn. Nó lại đứng dậy ngay. Trương Anh Hào nghe tiếng Lộ Thương Phàm rên sau lưng mình. Lộ Thương Phàm còn sống - anh chưa hề hấn gì. Vậy là Trương Anh Hào an tâm dồn sức về đối tượng.
Nó đứng dậy rồi.
Nó nhìn Trương Anh Hào trừng trừng.
Một nụ cười lạnh lùng lướt qua môi Trương Anh Hào.
“Lại đây nào!” - Trương Anh Hào thì thào. - “Lại đây...”
Nó bối rối ra mặt. Chắc chắn nó không thể hiểu rằng có kẻ không sợ nó. Vì thế mà nó chần chừ, nhưng rồi nó nhanh chóng gạt được tâm trạng ấy. Nó đi về phía Trương Anh Hào. Rất thận trọng. Hai con ngươi đờ đẫn chuyển động. Nó tìm bẫy và đồng thời cũng tìm lời giải đáp.
“Đi đâu?”
“Đi tiếp đi... đi tiếp đi...” - Trương Anh Hào mời mọc. - “Máu tao ngon lắm đấy.”
Đó là một đoạn kịch mà chắc chắn không một nhà đạo diễn nào có thể nghĩ ra. Dáng người u ám toát ra những âm thanh rít róng, nó nhìn quanh, và hai con ngươi của nó chuyển động qua lại, nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Trương Anh Hào.
Trương Anh Hào vẫn đứng chờ. Lộ Thương Phàm thì thào gì đó sau lưng, nhưng Trương Anh Hào không chú ý. Con quỷ hút máu bây giờ quan trọng hơn, con quỷ cùng phản ứng của nó.
Con quỷ nhảy tới.
Chỉ với một cú nhảy, nó vượt qua khoảng cách giữa nó và Trương Anh Hào. Một tia nắng phản chiếu khẽ lóe lên qua không khí và trong tích tắc, con quỷ hút máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901436/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.