“Nó là cái gì vậy?”
“Tôi chưa nói được, Thương Phàm. Có thể vì không khí trong phòng này. Chắc chắn tôi sẽ xem xét nó cho thật kỹ. Anh cứ ở lại ngoài này.”
“Vâng, tôi ở ngoài này.”
Ngay ở bước chân đầu vào trong, tay Trương Anh Hào đã rút đèn pin. Tia sáng màu vàng trắng của nó xiên một vệt thẳng vào bóng tối. Trương Anh Hào chuyển động cây đèn, soi không chỉ trên nền phòng, mà soi cả bốn bức tường được xây bằng những viên đá gọt phẳng. Tường ở đây không có giấy dán, chỉ một lớp vôi vữa sáng màu.
Những bức tường lạnh lùng và trần trụi. Trần phòng cũng thế, nền phòng cũng vậy. Trương Anh Hào lại nghĩ tới khuôn mặt. Trương Anh Hào không nhìn thấy khuôn mặt nào ở đây, hắn cũng không nhìn thấy con người nào có thể là chủ nhân của khuôn mặt đã được nhắc tới. Chỉ có một mình Trương Anh Hào trong phòng.
Nhưng rõ ràng vẫn có một thứ khác...
Nếu có ai yêu cầu giải thích, chắc chắn Trương Anh Hào không thể thỏa mãn đòi hỏi đó. Bởi rõ ràng là Trương Anh Hào không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm nhận mà thôi. Nó nằm giữa những bức tường, nằm ẩn bên trong nền phòng và trong trần phòng. Nó là một cái gì đó đặc biệt, bất thường, hoàn toàn không dính dáng gì đến bầu không khí trong phòng. Một bầu khí mát lạnh bởi những bức tường của ngôi nhà này được xây rất dày.
“Kẻ nào hay cái gì đang rình mò ở đây?”
Những ngón tay Trương Anh Hào trượt trên tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901437/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.