Ra vẻ bạn bè suồng sã, Kiều Mộng Lương giơ tay vuốt má vị cha đạo khiến người này giật lại trong cảm giác bị một con lươn chạm phải: “Tốt nhất là cứ ngoan ngoãn ngồi trong cái ngôi nhà mát mẻ này của mày đi. Ít nhất là trong những giờ tới. Đến chiều mày lại có thể ra ngoài, anh bạn.”
“Trông nó hơi nhợt nhạt đấy.” - Gã thanh niên cầm súng nói.
“Nhưng không nhợt nhạt bằng những đứa mà mình đã đến thăm.”
Gã buộc tóc cười khúc khích: “Mày nói hay đấy, Mộng Lương, hay đấy...”
“Đừng có nói tên.”
“Xin lỗi. Nhưng bọn xác chết đó da trắng xám ra thật.”
Kiều Mộng Lương gật đầu về phía vị cha đạo.
“Thằng bạn tao nó nói đúng đấy.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Thế thì tốt.” - Vừa nói, Kiều Mộng Lương vừa cùng tên kia đứng dậy. Chúng đi ra phía cửa. Gã thanh niên cầm vũ khí ở lại, vừa ư ử trong cổ họng theo một bài hát nhà thờ, vừa chĩa đầu súng MPI vào người vị cha đạo.
“Peng, peng!” - Gã đột ngột thì thào. - “Peng! Đơn giản thế thôi. Trước khi nhìn thấy đối phương thì đã chết rồi.”
“Điều đó đúng với tất cả mọi người, phải không?” - Lộ Thương Phàm hỏi. Anh đã bình tĩnh lại.
“Dĩ nhiên.”
“Thế thì cả con cũng nên nghĩ đến phận mình!” - Vị cha đạo hiền từ đáp.
Vương Nhân nhăn mặt.
“Lẽ ra tao phải bắn chết mày!” - Gã thở hổn hển.
“Đi nào!” - Giọng nói bên ngoài gọi hắn ra cửa.
Vương Nhân nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901432/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.