Không một tiếng động, không một tiếng rít, tiếng cào, tiếng va quệt và dĩ nhiên cũng không hề có tiếng người. Đằng sau cánh cửa là một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Một sự yên lặng đáng lo ngại hay một thứ yên lặng bình thường, điều đó còn tùy thuộc vào con mắt nhìn của mỗi người.
Trương Anh Hào nhún vai, muốn nói, nhưng âm thanh đầu tiên đóng băng lại trên môi, bởi Phương Kiệt đã nhổm dậy. Ông đã già, khuôn mặt chi chít nếp nhăn. Nhưng bây giờ trông nó trống vắng như mặt ma với đôi mắt mở to, miệng há hốc.
Chậm, thật chậm, ông già giơ tay lên, rồi ngón tay trỏ duỗi ra thật từ từ. Nó chỉ qua Trương Anh Hào, về hướng cánh cửa gỗ dày.
“Ngay bây giờ.” - Phương Kiệt thì thào. – “Nó bắt đầu ngay bây giờ. Ngay...”
Ông có lý, nó bắt đầu thật.
Kể cả Trương Anh Hào là người đã phải chứng kiến không ít sự kiện trái tự nhiên, hắn cũng có cảm giác bị những âm thanh đó xuyên vào tới tận xương tủy…
Hai người Trương Anh Hào nghe tiếng kêu, hay nói cho đúng hơn là những tiếng thét, bởi một con người đơn độc không thể kêu lên như vậy.
Đó là những tiếng thét cực kỳ chói tai, tạo cảm giác như đang ở địa ngục. Một tiếng kêu được trộn từ vô vàn những tiếng vọng, chúng đập qua đập lại giữa những ngóc ngách của căn phòng đằng sau cánh cửa kia và hòa quyện vào nhau.
Một tiếng kêu chết chóc. Một tiếng kêu kể về sự tra tấn và hành hạ. Mặt khác,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901384/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.