“Cái gì thế?”
“Một dạng bùa hộ mạng mà mọi người thường đeo.” - Trương Anh Hào cười đáp.
“Anh đừng giễu tôi, nó là bùa của môn phái nào đó đúng không?”
“Đúng.”
“Nhưng là một tấm bùa đặc biệt, đúng không?” - Giọng Phương Kiệt lộ rõ nét kính sợ. Ông ta hỏi câu đó rất khẽ.
Trương Anh Hào không trả lời, mà hắn chỉ muốn biết ngôi nhà có bị nguyền rủa không.
Phương Kiệt giơ tay cào tóc, ngón tay cái di động qua lại trên da đầu.
“Anh thợ săn, anh phải giải thích kỹ hơn thì tôi mới hiểu.”
“Bản thân tôi cũng chưa biết cụ thể. Bị nguyền rủa có thể là nhiều trạng thái khác nhau. Ông có thể cho tôi biết liệu trong nhà này có xảy ra chuyện giết người không? Có chuyện máu chảy trong ngôi nhà này không?”
“Anh muốn nói trong mấy năm vừa qua?”
“Không, chẳng phải chỉ thời gian gần đây, mà nói chung.”
“Tôi không biết. Cũng có thể đã có chuyện như thế xảy ra. Ngôi nhà này đã trải qua rất nhiều sự kiện. Nó có một lịch sử nhiều thăng trầm. Đây là Hiện Nhân, mảnh đất này khác mọi mảnh đất khác của quận La Phát. Rất nhiều người quận La Phát chẳng coi chúng tôi là đồng bào. Họ cho chúng tôi là thứ dở dở ương ương, lúc thì làng Hiện Nhân là đất của quận Bốn Kinh, lúc lại thuộc về quận La Phát. Giờ thì biên giới có vẻ đã được định rõ, nhưng đã có lúc ngôi làng này có khuynh hướng tự trị. Người dân ở đây muốn giữ gìn một nền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901385/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.