Trương Anh Hào cười hắc hắc, chợt dùng tay quất lên mông ngựa. Con ngựa bị đau, chạy nhanh về phía trước.
Trương Anh Hào hô to: “Chết rồi, không tốt! Ngựa nổi chứng!”
Tiếng hô to này làm cho đám người Vũ Hoa Lâu đều nhìn sang. Thế là họ liền thấy một thiếu niên có dung mạo khá điển trai đang cầm vật gì đó cứng rắn, vẻ mặt hèn mọn, bỉ ổi đang vung nước tiểu về phía bọn họ.
Trương Anh Hào giả vờ như áy náy nhìn Lương Văn Trường, sau đó nhảy tới phía trước, kéo áo khoác chắn trước người Lương Văn Trường, nhẹ giọng nói: “Lương công tử nhanh quay đầu đi, đừng để các nàng nhìn thấy mặt của công tử. Con ngựa chết tiệt kia lúc nào không dở chứng, lại dở chứng đúng vào lúc này. Súc sinh cuối cùng vẫn là súc sinh.”
Lương Văn Trường không nhìn thấy hành vi mờ ám của Trương Anh Hào, vì thế giờ phút này y cảm động nhìn Trương Anh Hào một cái, rồi xoay người kéo quần lên. Giờ đây sắc mặt y đã đỏ bừng, giống như là bị phỏng. Y xuất thân từ Lương gia quận La Phát. Dù không hiển hách như Lương gia ở Tiểu Tự Tại, nhưng cũng tính là danh gia vọng tộc ở La Phát. Vừa ra đời y đã được hưởng nền giáo dục tốt đẹp, cũng chưa từng trải qua việc dọa người như vậy.
Kích thích lúc mới cởi quần giờ không sót lại một chút nào, chỉ còn lại nỗi xấu hổ và kinh hoàng.
Y vừa kéo quần lên, vừa nghĩ trong đau buồn: “Nếu những mỹ nhân như hoa như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901383/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.