Tướng lĩnh cầm đầu mặc giáp sắt lập tức vung cờ lệnh lên. Theo một tiếng vang rền như sấm, năm trăm binh lính đều nhịp dẫm chân xuống đất. Động tác của bọn họ cơ hồ nhất trí.
Tướng lĩnh lại vung cờ lệnh lên lần nữa, năm trăm binh lính lập tức đứng nghiêm.
Ngay sau đó, người tướng lĩnh này đi thẳng tới chiếc xe ngựa của hai người Trương Anh Hào.
Trương Anh Hào nhìn hành động của người này, liền nhìn về phía Mục Trường Thân như có điều suy nghĩ.
Mục Trường Thân nhìn về phía người tướng lĩnh đang đi tới, khuôn mặt trở nên lạnh.
Rất nhanh, suy nghĩ của Trương Anh Hào được chứng thực.
Người tướng lĩnh kia đi tới trước mặt Mục Trường Thân, khom người, nói: “Thiếu gia, cha ngài mời ngài trở về!”
Mục Trường Thân không để ý đến người tướng lĩnh này, y quay mặt sang nhìn Trương Anh Hào, nhẹ giọng nói: “Anh Hào, xin lỗi.”
“Được rồi, có gì đâu mà phải xin lỗi. Cho dù quãng đường tiếp theo không có cậu đi cùng, mình vẫn có thể vượt qua được. Không có vấn đề gì. Cậu cũng biết rõ mình mà.” – Trương Anh Hào cười nói.
Nghe Trương Anh Hào nói vậy, Mục Trường Thân liền hiểu ý của hắn, biết hắn sẽ không để ý đến gia thế của mình, cũng như sẽ không để ý đến lý do bản thân phải rời nhà đi lưu lạc mấy năm nay, thế nên y cũng nở nụ cười.
Mục Trường Thân quay người nhìn về phía người tướng lĩnh vẫn đang giữ thế khom người, hỏi: “Sớm không đến, muộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901379/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.