Vân Khuynh bị nam nhân áo tím kia ôm vào trong ngực, trong lúc hoảng hốt dường như nhớ lại lúc bị Thượng Quan Tôn bắt đi.
Chỉ là, ở trong lòng nam nhân này y không thể bình tĩnh:
“Ngươi là ai???”
Ánh mắt y lấp lánh nhìn nam nhân này, giống như là muốn xuyên qua vải vóc, nhìn thấy tướng mạo hắn.
Nam nhân mang theo tiếng nói âm lãnh khàn khàn êm tai kia cúi đầu nở nụ cười:
“Ngươi không phải biết sao???”
Một loại khủng hoảng khó có thể nói ra mọc lên từ đáy lòng, Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng:
“Chúng ta chưa từng gặp mặt, ngươi là ai, ta sao có thể biết ngươi???”
Nam tử kia dừng một chút, nói:
“Thực sự muốn biết ta là ai???”
Vân Khuynh không nói.
Nam nhân cười khẽ hai tiếng:
“Chí ít nói cho ta biết, ngươi có muốn biết tướng mạo của ta hay không???”
Vân Khuynh bị thái độ gần như trêu tức của hắn làm cho có chút tức giận:
“Ta muốn nhìn tướng mạo của ngươi, thế nhưng, ngươi sẽ cho ta xem sao???”
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi muốn.”
Nam nhân nói xong, liền sử dụng nội lực, đánh tan miếng vải trên mặt.
Trong giây lát, khuôn mặt tuấn mỹ yêu dị xuất hiện trong mắt Vân Khuynh.
Khuôn mặt kia da cực trắng, trắng đến mức gần như trong suốt, đôi mắt đỏ tươi như máu, dưới khóe mắt có một viên lệ chí ( nốt ruồi khóc???) dịu dàng, màu của lệ chí, là đỏ như son.
Môi của hắn, là màu của máu, đỏ tươi đến dọa người.
Tuy rằng tướng mạo hắn phi thường tuấn mỹ, thế nhưng, lại yêu dị khiến kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuynh-tan-trien-mien/1523316/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.