Dương Gian gật đầu:
“Nói hay lắm, có chơi có chịu, thiếu nợ thì trả tiền, hy vọng hôm nay ông chủ Hà thua cũng không chơi xấu.”
“Tôi có chơi xấu thế nào cũng không dám chơi xấu trước mặt đội trưởng Dương.”
Ông chủ Hà đáp.
“Nói không, Trịnh Nghĩa Tĩnh, anh định chơi trò gì với tôi đây?”
Dương Gian hỏi.
Trịnh Nghĩa Tĩnh cũng đáp lại:
“Không vội, đội trưởng Dương cứ ngồi xuống trước đã, cậu có muốn uống chút gì không?”
"Rót cho tôi cốc nước đi."
Dương Gian mặt không đổi sắc mà nói.
Hà Nguyệt Liên đảm đương nhân vật người phục vụ, cô lắc eo nhỏ đi đến cạnh quầy rượu, rót một cốc nước sôi rồi đưa tới:
“Cậu Dương, nước của cậu đây.”
Dương Gian nhận ly nước, bình tĩnh vươn tay phải ra nhận lấy, nói:
“Thời gian của tôi có hạn, nếu các người vẫn muốn lãng phí thời gian của tôi ở đây, vậy tôi cùng không phụng bồi.”
“Đội trưởng Dương bình tĩnh đừng nóng, trước khi cuộc chơi bắt đầu, tôi mong đội trưởng Dương có thể gặp một người trước đã, người này đội trưởng Dương có quen, hơn nữa còn rất thân thuộc.”
Lúc này Lạc Thắng lên tiếng.
“Hừm, chỗ này còn có cả người quen cũ của tôi nữa à?”
Dương Gian nói:
“Tối rất ngạc nhiên đấy, rốt cuộc là ai ở thành phố Đại Úc đây.”
Lạc Thắng cười cười, ra hiệu lần nữa:
“Cậu Tôn, cậu có thể đi ra rồi.”
Đúng lúc này, một chàng trai còn khá trẻ mang theo luồng khí tức lạnh lẽo, vẻ mặt mệt mỏi rã rời đi ra, sau khi xuất hiện, ánh mắt của cậu ta lập tức dán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237165/chuong-2337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.